Cha mẹ dạy gì cho con?: Dạy con về lòng hiếu học

Bố mẹ không chỉ cho tôi hình hài mà còn dạy tôi những điều vô giá. Hôm nay có 2 tiếng ngồi trên tàu tại Tokyo (Nhật), tôi nghĩ về bố mẹ và viết ra những dòng này với hy vọng bố mẹ có thể đọc được.

Bố mẹ dạy cho tôi biết ước mơ
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình có đến 6 anh chị em ở một xã thuộc huyện Chương Mỹ, bây giờ thuộc Hà Nội. Tuổi thơ của tôi là những năm tháng cả gia đình rất khó khăn. Những lúc đói hết gạo ăn, bố lại bảo tôi “sắp tới vụ lúa thu hoạch rồi. Nhà mình sẽ lại nhiều gạo ăn”. Thấy nhà hàng xóm có cái tivi đen trắng để xem, mẹ bảo tôi “một ngày không xa nhà mình có thể mua được cả tivi màu để xem con ạ”. Nếu con học giỏi, về sau con có thể mua cả cái tivi màn hình lớn cho cả làng tới xem ấy chứ. Những câu động viên như thế đã khiến tôi không ngừng học tập và cố gắng để thành công.
Bố mẹ dạy tôi cách yêu thương con người vì “muốn người khác yêu thương mình thì bản thân mình phải yêu thương người đó”.
Bố mẹ không bao giờ áp đặt tôi phải làm gì, nhất là những gì tôi không muốn. Bố mẹ luôn lắng nghe những gì tôi tâm sự. Có lẽ những người bạn thân thiết nhất của tôi cũng chính là bố mẹ. Bởi vậy kể cả những việc không tốt tôi trót làm nhưng cũng không ngại ngần tâm sự với bố mẹ.
Bố mẹ hướng tôi đến điều tốt
Gần như rất ít khi bố mẹ mắng hay đánh tôi. Ngay cả những lúc tôi có lỡ làm những việc sai trái. Có lẽ với người khác sẽ nghĩ rằng bố mẹ tôi nuông chiều con cái, và như vậy sẽ làm con hư. Nhưng không, bởi lẽ bố mẹ thường dành cho tôi những lời khen đối với từng công việc cụ thể tôi làm được. Đó là động lực để tôi hướng tới làm được những điều tốt hơn là những việc làm xấu.
Bố mẹ dạy tôi lòng hiếu học
Từ nhỏ, bố đã cầm tay tôi nắn từng nét chữ, cùng tôi giải những bài toán khó để rồi đến lớp được điểm cao, được thầy cô giáo khen và cứ thế tôi cố gắng để luôn luôn nhận được những lời khen. Trẻ con được khen là thích lắm!
Bố mẹ dạy tôi sự kiên nhẫn
Rất nhiều việc tôi làm đi làm lại nhiều lần không được. Bố mẹ không bực tức và vẫn hướng dẫn tôi làm lại nhiều lần. Mẹ thường bảo tôi “làm được việc khó làm thì mới đáng trân trọng”. Bố mẹ tin rằng tôi sẽ làm được.
Vì yêu bố mẹ nên tôi cũng không muốn phụ lòng tin ấy. Và như vậy tôi hiểu ra rằng “Có tình yêu là có tất cả. Có tình yêu thì khó mấy cũng làm”. Tôi luôn nhớ câu mẹ dặn “muốn người khác yêu thương mình thì bản thân mình hãy yêu thương người khác!”. Sự thành công ở mức độ khiêm tốn của bản thân tôi ngày hôm nay tôi khẳng định không thể vắng bóng cách giáo dục con cái của bố mẹ dành cho tôi từ khi tôi còn thơ dại. Con yêu bố mẹ rất nhiều!
Ủng hộ tác giả bằng đánh giá 5 sao. Cảm ơn bạn!

Chia sẻ bài này